Workspace

Người dùng baouyen_a3_nd

Giới thiệu

1.Thứ làm con người đau khổ thường là vì cứ mãi nhìn vào phần mình không có. Chúng ta nhìn thấy thành quả của người khác, rồi nghĩ họ may mắn. Nhưng rất ít khi nhìn thấy cái giá họ đã phải trả để có được điều đó. Người giàu có thể dư tiền nhưng thiếu bình yên. Người nổi tiếng có thể được hàng triệu người biết đến, nhưng lại hiếm người thật lòng ở bên. Người rất thông minh đôi khi vẫn loay hoay trong các mối quan hệ. Người có một gia đình hạnh phúc cũng có thể đã đánh đổi không ít cơ hội ngoài xã hội. Không có cuộc đời nào chỉ toàn được. Cũng chẳng có cuộc đời nào chỉ toàn mất. Đó là quy luật. Thế nhưng, chúng ta lại dành quá nhiều thời gian để so sánh. Càng nhìn lên, càng thấy mình thiếu. Càng so sánh, càng thấy cuộc đời bất công. Trong khi điều mình nhìn thấy chỉ là kết quả, còn những năm tháng âm thầm cố gắng thì không ai mang ra để khoe. Khi nhận thức đủ sâu, bạn sẽ không còn hỏi: “Tại sao cuộc đời không cho mình?” Mà bắt đầu tự hỏi: “Những gì mình đang có, mình đã thật sự trân trọng và tận dụng hết chưa?” Bạn sẽ biết ơn nhiều hơn thay vì than phiền. Bạn sẽ ngừng đòi cuộc đời phải công bằng, và bắt đầu sống xứng đáng với những gì mình đã được trao. Giàu nhất không phải là người sở hữu nhiều nhất. Mà là người biết trân trọng những gì mình có, đồng thời không ngừng tạo ra những gì mình còn thiếu. Đó mới là tự do. Đó mới là tỉnh thức. 2.Người chưa có tiền thường ao ước được giàu. Người giàu lại nhiều khi chỉ mong có một cơ thể khỏe mạnh. Người đang bệnh chỉ mong được sống thêm một ngày bình thường. Khi còn khỏe, chúng ta thường nghĩ hạnh phúc là có thêm tiền, thêm danh vọng, thêm địa vị, thêm nhiều thứ thuộc về mình. Nhưng đến khi sức khỏe có vấn đề, mọi mong muốn ấy bỗng trở nên rất nhỏ. Lúc đó, một bữa cơm ăn ngon cũng là hạnh phúc. Một đêm ngủ yên cũng là may mắn. Một cơ thể không đau đớn cũng đã là điều đáng biết ơn. Thật ra, con người thường không cần nhiều như mình tưởng. Giàu hay nghèo, mỗi ngày cũng chỉ ăn vài bữa. Nhà lớn hay nhà nhỏ, ban đêm cũng chỉ cần một nơi để ngủ. Có nhiều hay ít tài sản, khi rời khỏi cuộc đời này, chẳng ai mang theo được gì. Nhưng khi còn sống, chúng ta lại thường dùng những thứ không thuộc về mình để đánh đổi lấy thứ duy nhất thật sự thuộc về mình: sức khỏe. Đánh đổi giấc ngủ để kiếm tiền. Đánh đổi cơ thể để theo đuổi thành công. Đánh đổi sự bình yên để chứng minh với người khác rằng mình đang sống tốt. Rồi đến một ngày, ta nhận ra có những thứ rất nhiều tiền cũng không thể mua lại được. Một cơ thể khỏe mạnh. Một giấc ngủ ngon. Một tâm trí bình yên. Vì thế, đừng nhìn mãi vào cuộc đời người khác rồi cho rằng mình đang thiếu thốn. Có thể bạn đang sở hữu điều mà rất nhiều người khác sẵn sàng đánh đổi tất cả để có được. 3.Đừng chỉ nhìn vào việc một người giỏi đến đâu. Hãy nhìn xem họ dùng năng lực ấy để làm gì. Trong cuộc sống, chúng ta thường bị thu hút bởi những người thông minh, tài năng, nhanh nhạy và có khả năng tạo ra kết quả. Nhưng rồi thời gian sẽ cho bạn thấy một điều: Một người rất thông minh nhưng không có nguyên tắc có thể dùng trí tuệ để thao túng người khác. Một người có năng lượng nhưng thiếu tử tế có thể biến sự nhiệt tình thành tham vọng bất chấp. Một người có năng lực nhưng không chính trực có thể tạo ra thành công, nhưng cũng có thể khiến tất cả những người xung quanh phải trả giá cho thành công ấy. Warren Buffett từng nhắc đến ba phẩm chất quan trọng ở một người: trí thông minh, năng lượng và sự chính trực. Nếu thiếu phẩm chất cuối cùng, hai điều đầu tiên đôi khi không còn là lợi thế. Bởi tài năng chỉ quyết định một người có thể đi xa đến đâu. Còn chính trực quyết định họ sẽ trở thành người như thế nào trên hành trình đó. Khi lựa chọn một người để làm bạn, làm việc cùng hay trao gửi niềm tin, đừng chỉ hỏi họ giỏi đến mức nào. Năng lực có thể học. Kinh nghiệm có thể tích lũy. Kỹ năng có thể rèn luyện. Nhưng một người không có chính trực thì dù thông minh đến đâu, tài giỏi đến mấy, cũng rất khó để trở thành người mà bạn có thể an tâm đặt niềm tin. 4.Không xem trọng thì sẽ không bị ràng buộc, không bị ràng buộc thì sẽ không lo lắng. Khi bạn không còn đặt quá nhiều kỳ vọng, bạn sẽ bớt thất vọng. Khi bạn không còn cố kiểm soát mọi thứ, bạn sẽ bớt lo lắng. Khi bạn không còn phụ thuộc vào một người, một mối quan hệ hay một kết quả, bạn sẽ bắt đầu có lại sự tự do của mình. Con người thường đau khổ không hẳn vì những gì đang có không như ý muốn, mà vì sợ mất đi những gì mình quá xem trọng. Vậy nên, hãy học cách giữ mọi thứ ở một khoảng cách vừa đủ. Yêu thương, nhưng đừng đánh mất mình. Trân trọng, nhưng đừng biến nó thành sự lệ thuộc. Cố gắng, nhưng đừng nghĩ rằng mọi kết quả đều phải theo ý mình. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu: Khi trong lòng không còn quá nhiều thứ phải giữ, cuộc sống tự nhiên trở nên nhẹ nhàng, thuận lợi hơn. 5.TRƯỚC KHI GIỎI, BẠN PHẢI CHẤP NHẬN MÌNH TỪNG RẤT TỆ Không ai bắt đầu bằng sự xuất sắc. Nhưng rất nhiều người lại muốn mình phải giỏi ngay từ lần đầu tiên. Họ sợ làm sai, sợ bị đánh giá, sợ người khác nhìn thấy những vụng về của mình. Vì thế, họ chọn không bắt đầu. Sự thật là, trước khi làm tốt, bạn phải cho phép mình làm chưa tốt. Trước khi có thể nói một cách tự tin, bạn phải chấp nhận những lần nói còn vụng về. Trước khi tạo ra một công việc đáng tự hào, bạn phải đi qua những lần làm sai, làm hỏng và phải bắt đầu lại. Không ai trở nên xuất sắc bằng cách né tránh sai lầm. Người giỏi hơn bạn hôm nay có thể chỉ là người đã dám làm nhiều hơn, sai nhiều hơn và kiên trì lâu hơn bạn. Đừng xấu hổ vì những ngày mình còn vụng về. Đừng vội kết luận rằng mình không có năng lực chỉ vì lần đầu tiên chưa làm tốt. Một cái cây không thể lớn lên chỉ trong một đêm. Một con người cũng không thể trưởng thành chỉ sau vài lần cố gắng. Hãy cho phép mình bắt đầu thật tệ rồi một ngày bạn sẽ thấy mình trên bục vinh quang. 6.Nếu như không nói được lời yêu thương, cũng cố gắng đừng nói những lời làm đau lòng nhau. Cuộc đời vốn đã đủ nhiều áp lực. Ai cũng đang phải tự mình vượt qua những gánh nặng mà người khác không nhìn thấy. Vì vậy, nếu không thể nói một lời dịu dàng, hãy chọn im lặng. Nếu chưa thể nói lời yêu thương, ít nhất cũng đừng dùng lời nói để làm tổn thương người bên cạnh. Lời nói không có hình hài, nhưng có tính sát thương. Vết thương trên da thịt có thể lành theo thời gian, nhưng vết thương lòng bởi những lời cay nghiệt thì mãi âm ỉ. Mỗi lời chỉ trích, miệt thị hay oán trách được thốt ra giống như chiếc đinh đóng vào thân cây. Dù có rút đinh ra, lỗ thủng vẫn nằm lại đó. Một câu “Cảm ơn” có thể khiến ai đó ấm lòng cả ngày. Một câu “Mình hiểu” có thể giúp một người đang mệt mỏi cảm thấy mình không cô độc. Và ngược lại, một câu nói thiếu suy nghĩ cũng có thể trở thành điều khiến người khác day dứt rất lâu. Đặc biệt là với những người thân yêu. Đừng nghĩ rằng họ sẽ luôn ở đó để tha thứ. Đừng nghĩ rằng vì yêu thương nên họ có thể chịu đựng mãi. Có những người rời đi không phải vì hết yêu, mà vì đã quá nhiều lần bị tổn thương bởi chính người mà họ từng tin tưởng nhất. Nếu không nói được lời yêu thương, cũng cố gắng đừng nói những lời làm đau lòng nhau. 7.Hãy yêu một người vì họ là chính họ… Lúc mới yêu, người ta thường cố gắng rất nhiều. Một tin nhắn ngọt ngào, một món quà bất ngờ, một cuộc hẹn được chuẩn bị kỹ càng… Những điều ấy khiến ta rung động và nghĩ rằng, tình yêu nhất định phải luôn là những điều thật đặc biệt. Nhưng rồi thời gian trôi qua, ta nhận ra… Người mình muốn ở bên lâu dài, có thể không phải ngày nào cũng làm điều gì đó để khiến mình vui. Họ vẫn là họ. Vẫn có những ngày mệt mỏi, cáu gắt, vụng về. Vẫn có những lúc chẳng nói với nhau câu gì đặc biệt. Nhưng chỉ cần nhìn thấy họ ở đó, lòng mình đã thấy bình yên. Đó mới là tình yêu trưởng thành. Vì chúng ta không thể yêu một người rồi bắt họ phải sống theo ý mình. Cũng không thể yêu một phiên bản do chính mình tưởng tượng ra, rồi thất vọng khi họ trở về với con người thật. Hãy yêu một người vì họ là chính họ. Bởi sau cùng, người khiến ta muốn đi cùng lâu dài không phải là người luôn cố gắng làm đủ mọi thứ để ta vui. Mà là người chẳng cần làm gì cả… chỉ cần xuất hiện thôi, cũng đủ khiến lòng ta vui rồi. 8.Họa phúc vốn không có lối vào cố định, thăng trầm của số phận tất thảy đều do tâm người tự chiêu mời. Muốn làm chủ vận mệnh của mình, hãy thấu suốt 5 điều này: Thứ nhất: Đường đời đi không có khái niệm thất bại. Bởi trong mọi trải nghiệm, nếu không gặt hái thành công, thì sẽ thu về sự trưởng thành. Thứ hai: Thế gian này không nhìn ai là kẻ thù, vạn sự gặp gỡ đều là người thầy chỉ lối. Nhận về phước lành thì tri ân, gặp phải khảo nghiệm thì học hỏi. Nghịch duyên hay thuận duyên, tất thảy đều là bài học. Thứ ba: Mỗi bước chân đi qua chưa từng có lối đi nào là uổng phí. Lựa chọn đúng, thì hân hoan đón nhận; lựa chọn sai, thì lấy đó làm bước đệm để tiến bước vươn lên. Thứ tư: Tâm không để bất kỳ người nào làm suy chuyển, không để bất kỳ việc gì khuất phục. Bao dung để mọi sự diễn ra theo dòng chảy tự nhiên, bởi vạn vật xoay vần chung quy đều để hoàn thiện chính mình. Thứ năm: Không phí thời gian để hơn thua đúng sai với thế gian. Người còn bận chứng minh sẽ dễ bị thị phi cuốn đi. Người đủ sáng sẽ chỉ lặng lẽ tu sửa chính mình. Không còn bám chấp vào thế gian ảo ảnh bên ngoài, cởi bỏ ‘sĩ thân’ sẽ không bị ngoại cảnh dẫn dắt; giữa thế gian vạn biến, tự tại bước đi. 9.Không được tôn trọng thì hãy rời đi. Đừng cố giải thích. Đừng cố lấy lòng. Cũng đừng ở lại để mong một ngày người khác sẽ thay đổi cách đối xử với mình. Sự tôn trọng là thứ phải tự có, không bao giờ là thứ mong cầu. Người coi trọng bạn sẽ tự biết chừng mực. Người xem thường bạn, càng nhẫn nhịn họ càng lấn tới. Đừng sợ mất lòng những người chưa từng tôn trọng bạn. Rời đi không phải vì tổn thương, kiêu ngạo hay tự ái. Mà vì bạn hiểu rằng, sự hiện diện của mình phải được đặt đúng nơi xứng đáng. 10.Đi một mình không có nghĩa là cô độc. Đó là quá trình học cách tin vào bản thân nhiều hơn, để một ngày nào đó, bạn không còn phải sống phụ thuộc vào sự hiện diện hay sự công nhận của bất kỳ ai. Nếu hôm nay mọi chuyện chưa như ý, cũng đừng vội hoảng hốt. Đi chậm một chút cũng không sao. Dừng lại để lấy lại sức cũng không có gì đáng xấu hổ. Lùi một bước để nhìn rõ con đường phía trước đôi khi còn là một lựa chọn khôn ngoan. Chỉ cần bạn vẫn tiếp tục tiến về phía trước, dù chỉ là một bước nhỏ. Hãy luôn giữ niềm tin vào chính mình. Bởi trên hành trình của cuộc đời, người ở bên bạn lâu nhất, và cũng là người có thể đưa bạn vượt qua mọi giông bão, cuối cùng vẫn là chính bạn. 11.ÔNG TRỜI KHÔNG LÀM KHỔ BẠN VÔ CỚ. Có những người càng muốn làm việc lớn, càng gặp nhiều trắc trở. Có những giai đoạn, mọi chuyện đều đi ngược ý mình. Làm gì cũng vướng. Cố gắng bao nhiêu, trở ngại lại xuất hiện bấy nhiêu. Nhưng hãy hiểu: Đường càng dài, thử thách càng nhiều. Ước mơ càng lớn, cái giá phải trả càng cao. Có những ngày tưởng như không thể gượng dậy. Nhưng cũng chính những ngày ấy, con người được rèn để biết nhẫn nại hơn, vững vàng hơn và không còn dễ bỏ cuộc. Đừng sợ những ngày gian nan. Biết đâu, những gì đang làm bạn mệt mỏi hôm nay… lại chính là điều đang chuẩn bị bạn cho những việc lớn của ngày mai. 12.Có những gia đình không dư dả, nhưng mỗi bữa cơm đều đầy ắp tiếng cười. Cũng có những gia đình chẳng thiếu thứ gì, chỉ thiếu những lời nói khiến người thân cảm thấy được yêu thương. Hạnh phúc của một gia đình không nằm ở điều kiện sống, mà nằm ở cách mỗi người đối xử với nhau. Một lời dịu dàng có thể xoa dịu cả ngày mệt mỏi. Một câu nói vô tâm cũng có thể để lại vết thương rất lâu trong lòng người thân. Điều đáng tiếc là nhiều người lịch sự với người ngoài, nhưng lại dễ nóng giận với chính những người luôn yêu thương mình. Gia đình không cần hoàn hảo. Chỉ cần biết lắng nghe nhiều hơn, trách móc ít hơn, bao dung nhiều hơn và hơn thua ít lại. Bởi điều quý giá nhất cha mẹ để lại cho con không phải là tài sản, mà là một mái nhà có sự tôn trọng, yêu thương và bình yên. Một gia đình biết nói lời tử tế với nhau, đó mới là gia phong đẹp nhất và cũng là phước báu lớn nhất của một đời người. 13.Âm thầm làm việc, không nói trước kế hoạch. Trước khi ai đó biết bạn đang làm gì, hãy để bản thân có đủ thời gian để thật sự làm. Nhiều người thích công bố kế hoạch từ rất sớm. Nhưng càng nói nhiều, càng dễ mất tập trung. Bạn bắt đầu dành năng lượng để giải thích, nhận phản hồi, lo lắng trước kỳ vọng của người khác, thay vì dành toàn bộ tâm trí cho công việc. Người trưởng thành không cần chứng minh quyết tâm bằng lời nói. Họ để kỷ luật lên tiếng mỗi ngày. Họ sẵn sàng thay đổi cách làm khi cần, chấp nhận sửa sai mà không phải giải thích với bất kỳ ai. Và khi mọi thứ hoàn thành, kết quả sẽ nói thay tất cả. Không phải ai cũng cần biết bạn đang đi đâu. Điều quan trọng là bạn có thật sự đang tiến về phía trước hay không. Làm nhiều hơn nói.Kiên trì hơn phô bày. Đến khi thành quả xuất hiện, bạn sẽ nhận ra: kết quả luôn có sức thuyết phục hơn mọi lời nói.